22/07/2018 7:14 chiều | nganguyen
“Cả lớp từng “nổi loạn” bỏ tiết, vào lớp không nghe giảng bài, tìm mọi cách để chống đối, thách thức, từng lén ném đá, dán giấy sau lưng thầy cô… Chúng em đang giữ của thầy cô một lời xin lỗi!”.

Bức thư ngắn gọn tri ân thầy cô sau gần 20 năm gặp lại được một giáo viên đăng tải đang được truyền trên mạng xã hội với sự xúc động, nghẹn ngào.

Cô Nguyễn Thị Huyền, giáo viên dạy Văn ở Nghệ An – người chia sẻ bức thư cho biết, đây là lá thư của bạn bè lớp mình từ bậc THCS khóa 1996-2000 gửi đến thầy cô Trường THCS Chi Khê, Con Cuông, Nghệ An. Mới đây, sau gần 20 năm, từ đề xuất của một số người, bạn bè cũ từ các nơi, đã tập hợp lại để tri ân thầy cô.

Thầy cô mến thương!

18 năm – chặng đường dài của một đời người. Và giờ đây, chúng em càng hiểu rằng đó là thời gian quá dài, quá tàn nhẫn để một lớp học trò quay về thăm thầy cô, trường cũ.

Chúng em vẫn như vậy. Vẫn là những đứa con hư và mãi không chịu trưởng thành khi ỷ vào sự bao dung, yêu thương, chân thành của thầy cô. Lớp 9A khóa 1996 – 2000 chúng em tự nhận là lớp học sinh với những học trò quậy phá, mang đến rất nhiều phiền lòng cho thầy cô, nhà trường.

Cả lớp từng “nổi loạn” bỏ tiết, vào lớp không nghe giảng bài, tìm mọi cách để chống đối, thách thức, từng lén ném đá, dán giấy sau lưng thầy cô…

Chúng em đang giữ của thầy cô một lời xin lỗi!

Nhiều bạn trong lớp từng bị “dọa” cho đứng cột cờ, chuyển lớp, đuổi học…. Nhưng không, thầy cô đã cùng chúng em vượt qua giai đoạn khủng hoảng tuổi mới lớn đó bằng sự kiên trì, nhẫn nại, chấp nhận chứ không phải bằng sự trừng phạt.

Chúng em đang giữ của thầy một lời cảm ơn!

Thầy cô bậc THCS là những người cùng vượt qua giai đoạn trường thành khó khăn nhất của học sinh, là những người đưa đò dành nhiều tình cảm, yêu thương nhất cho học trò… nhưng cũng dễ bị học trò “quên lãng” nhất.

Chúng em đang giữ của thầy cô một lời yêu thương, tri ân suốt gần 20 năm qua.

Tất cả những điều này, chúng em không thể gửi hết trong một buổi gặp mặt, càng không thể gửi vào trong một vài lời nói.

Nhưng chúng em xin cảm ơn thầy cô đã đến đây với chúng em hôm nay. Để chúng em luôn nhắc mình rằng, trên hành trình mình trưởng thành, trong cuộc đời của mỗi học sinh… luôn có thầy cô.

Thầy cô nghẹn ngào trong lễ tri ân của học trò sau gần 20 năm.

Cô Huyền bộc bạch, khi họ đến mời thầy cô đến dự buổi tri ân, rất nhiều thầy cô đã bật khóc vì lần đầu tiên trong cuộc đời một lớp học trò cũ quay lại tri ân, cảm ơn thầy cô. Có cô còn cầm thư mời để lên ngực khi ngủ…

Hầu hết thầy cô dạy học thời đó đều đã về hưu, nhiều người đã lớn tuổi, có người bệnh nằm một chỗ không đi lại được… Bạn bè lớp cô hồi đó rất quậy phá, bày ra những trò quậy phá, nghĩ lại rất thương thầy cô và tránh buổi trẻ bồng bột.

“Chúng tôi rất tiếc vì để một thời gian dài như vậy mới quay lại trường cũ để gặp gỡ, cảm ơn thầy cô… Lâu nay, chủ yếu học trò tổ chức họp lớp, tri ân ở cấp 3 mà chưa nhớ nhiều đến thầy cô ở cấp 2. Trong khi đây là những giáo viên vất vả, áp lực nhất vì học sinh tuổi này rất nổi loạn”, cô Huyền chia sẻ.

Đồng thời, cô giáo trẻ cũng nhắn nhủ, nếu có thể hãy về thăm thầy cô cũ. Thầy cô lớn tuổi, già yếu, thứ thầy cô cần nhất là tình cảm của học trò cũ.

Khi bức thư tri ân được chia sẻ trên mạng xã hội, nhiều người đã cay cay khóe mắt. Nhiều người thầy thấy bóng hình, mong muốn của mình trong đó, còn nhiều học trò cũng nghẹn ngào “muốn quay về trường cũ thăm thầy cô ngay”.

Bạn Lê Thanh An, một sinh ở TP.HCM cho biết, trước giờ lớp cô cũng chỉ hợp lớp cũ cấp 3. Sau khi đọc lá thư, cô đang kêu gọi bạn bè, Tết này về sẽ làm hội lớp, hội khóa thầy cô cấp 2. Vì nhớ lắm, gắn bó lắm, thầy cô yêu thương, bao dung… mà khi ra trường, không mấy người nhớ đến thầy cô.

 Theo : Hoài Nam ( dantri.com.vn )





Bài viết cùng chuyên mục